Tâm sự của nam công nhân lương thấp, tằn tiện để gửi tiền về nhà

    Phút trải lòng sau giờ tăng ca của nam công nhân làm nhiều người phải suy ngẫm. Hồi còn bé, lúc nào cũng than con mệt, con ốm để được bố mẹ quan tâm, còn khi trưởng thành chỉ biết giấu kín trong lòng, không muốn ai phải lo lắng.

    Hằng năm có rất nhiều người từ khắp nơi tập trung về các thành phố lớn, ngoài sinh viên đến để học tập thì số lượng lớn là công nhân, người đi làm ăn xa, mong muốn kiếm chút đỉnh để trang trải cuộc sống và gửi tiền về cho gia đình.

    Cứ nghĩ Sài Gòn là miền đất hứa, đến đây sẽ đổi đời nhưng không, Sài Gòn hoa lệ - hoa cho người giàu và lệ cho người nghèo, có sự phân biệt rõ ràng, chênh lệch khá cao. Thế nên, vẫn có những con người khó khăn, cùng khổ nhưng vẫn bám trụ để kiếm tiền nuôi gia đình.

    Làm công nhân, ăn ngủ vạ vật khắp nơi. Ảnh minh họa: Sohu.

    Làm công nhân, ăn ngủ vạ vật khắp nơi. Ảnh minh họa: Sohu.

    Nam công nhân than thở, làm ở thành phố khổ lắm nhưng gọi về lúc nào cũng nói "con ở đây ổn, cũng sướng lắm".

    Mới đây, một nam thanh niên đã đăng tải dòng cảm xúc tâm sự về chuyện công việc vất vả, sống ở thành phố lớn khá cô đơn, không có gia đình bên cạnh.

    Anh cho biết, từ quê lên thành phố làm công nhân chỉ với mức lương đủ ăn, đủ tiêu, khi nào tăng ca thì còn có thêm chút tỉnh nhưng vẫn ráng cố gắng chắt chiu, tích góp để gửi về nhà phụ giúp kinh tế gia đình.

    Công việc khá vất vả nhưng không muốn để gia đình biết. Ảnh chụp màn hình.

    Công việc khá vất vả nhưng không muốn để gia đình biết. Ảnh chụp màn hình.

    Theo chủ nhân bài viết chia sẻ:

    Cứ mỗi lần gọi điện hay về thăm quê, tôi đều bảo "con ở đây ổn, cũng sướng lắm" để bố mẹ, người thân không lo cho tôi. Vì thế nên nhiều người lầm tưởng làm công nhân công ty sướng lắm, lương ở mức đủ sống, làm sai bị nói không ra gì, cơm thì bữa đực bữa cái, nhiều đồng nghiệp còn hạch họe đố kỵ nhau"

    Tuy nhiên thực ra, anh chàng cho biết, nghề công nhân khổ lắm, 4 triệu rưỡi mỗi tháng cho 8 tiếng, còn muốn lên 10 triệu thì phải làm ca đêm, khoảng 10 - 12 tiếng, có tính thêm tiền tăng ca, phụ cấp nhưng chả sướng gì đâu. Có ngày phải 5 giờ dậy, chuẩn bị ít đồ ăn vặt để ăn, rồi vào làm ca.

    Tháng nào cao được 10 triệu/ tháng, tưởng cao nhưng ở xa quê, ở thành phố thì mức này cũng chỉ đủ khi còn phải lo đủ thứ tiền, nào là trọ cũng 1 triệu, ăn uống, quần áo, giày dép, thôi nôi, đám cưới, đám hỏi, xăng xe... chưa kể những ngày ốm đau bệnh tật hay gia đình có chuyện phải gửi nhiều hơn số tiền hay gửi mỗi tháng.Tính ra số tiền còn lại chẳng được bao nhiêu, dư tý thì mua con xe trả góp cho bằng bạn bằng bè, sắm tí vàng cho bằng chị bằng em, nhưng đó là lương 10 triệu.

    Còn đối với tháng không có hàng gấp thì chỉ 5-6 triệu là cùng. Thế là phải cắt giảm ăn uống, mua sắm, "nhiều khi sáng chỉ dám ăn gói mì tôm 4 ngàn, tối về làm tô hủ tiếu 10 ngàn nữa là xong, còn bao nhiêu trả góp và ráng gửi về quê".

    Anh chàng còn chia sẻ: Còn những lúc bệnh tật, chỉ biết húp nhanh tô cháo mua nhanh liều thuốc uống, ăn rồi ngủ cạnh nhà vệ sinh ẩm mốc. Cuộc đời mà không bằng cấp, không tiền bạc, không nơi dựa dẫm khi xa quê thì phải làm sao?"

    Có đợt dịch, công ty cắt giảm nhân sự, cũng phải cắn răng chịu đựng chờ mọi thứ đi vào ổn định. Mặc dù làm nhiều năm nhưng cũng không có dư nên việc bị nghỉ đột ngột khiến nhiều người lao đao, nhưng cũng không dám về, vì sợ tốn tiền xe và nghĩ rằng, "ráng ở lại tìm việc gì làm đỡ chứ về nhà không có tiền cũng vậy thôi"

    Cộng đồng mạng nói gì trước chia sẻ của nam công nhân

    Khi bài viết được đăng tải, đã có nhiều ý kiến trái chiều được đưa ra. Nhiều người bày tỏ sự thương cảm với những người con xa quê, phải tha hương cầu thực, làm lụng cả ngày đêm, ăn không dám ăn, mặc không dám mặc, cốt làm sao dành dụm được nhiều tiền gởi về quê cho bố mẹ, gia đình trang trải cuộc sống, đôi khi, họ là lao động chính trong nhà, gánh trên vai khá nhiều trách nhệm:

    Nghề công nhân khổ lắm, tranh thủ từng phút để ngủ. Ảnh minh họa Sohu.

    Nghề công nhân khổ lắm, tranh thủ từng phút để ngủ. Ảnh minh họa Sohu.

    - Tôi sợ nhất đám hỏi, tiệc tùng cùng bạn bè. Không đi thì coi sao được, đi thì thêm lo.

    - Hy vọng công việc anh suôn sẻ để có tiền lo cho gia đình.

    - Công nhân coi vậy mà cũng áp lực lắm, bị quản lí mắng liên tục, đồng nghiệp thì ghen ghét đố kị.

    - Có người còn bị kiệt sức sau tăng ca luôn mà

    Nhưng cũng có người cho rằng, nghề nào cũng có cái khổ riêng, nếu đã chọn thì phải biết cách chấp nhận:

    - Tôi đi làm văn phòng cũng có 8 triệu thôi, mà sếp mắng, deadline ngập tràn, không có cái khổ nào giống cái khổ nào đâu.

    - 10 triệu cũng kha khá rồi, do gửi về nhà thôi chứ tiêu 1 mình dư chán.

    - Có công nhân lương 15 củ đấy, quan trọng là cố gắng thôi, nghề nào cũng khổ.

    Tâm sự của công nhân vệ sinh môi trường

    Sống ở thành phố lớn không phải ai cũng giàu có, dư dả, những người rời quê để kiếm miếng ăn, chút đỉnh tiền gửi về nhà phải trải qua một cuộc sống khó khăn, thiếu thốn trăm bề. Tuy nhiên, "có làm thì mới có ăn", mỗi công việc đều có đặc điểm và nỗi khổ riêng nên nếu đã chọn con đường nào thì vẫn hãy kiên trì đi đến cuối.

    Còn bạn, đã gặp khó khăn gì khi sống ở thành phố lớn? Cùng chia sẻ với chúng tôi qua bình luận bên dưới nhé.

    Nguồn: http://yan.thethaovanhoa.vn/ban-than-phai-dep/tam-su-cua-nam-cong-nhan-luong-thap-tan-tien-du-kieu-de-gui-tien-ve-61173.html

    create

    Hạnh Nguyên / yan.thethaovanhoa.vn

    Nguồn: http://yan.thethaovanhoa.vn/ban-than-phai-dep/tam-su-cua-nam-cong-nhan-luong-thap-tan-tien-du-kieu-de-gui-tien-ve-61173.html