Đi du lịch xa cùng bạn trai, đến nơi anh nói sợ ma nên chỉ thuê 1 phòng, dù đã đề phòng trước nhưng cô gái vẫn không thoát được cảnh này…

Mình thuê 1 phòng em nhé….Ở một mình…anh sợ ma lắm…Bình thường anh vẫn phải ngủ chung với mẹ anh

Vừa kết thúc năm nhất đại học thì tranh thủ mấy tháng hè Liên quyết định xin đi làm thêm để kiếm tiền trang trải việc học cho mình. Và rồi đúng lúc ấy thì cô gặp được Phong, một chàng công tử giàu có gốc thành phố tán tình mình. Khỏi phải nói Liên sung sướng như nào vì lâu nay cô vẫn mong muốn mình yêu được một anh bạn trai giàu có để thay đổi số phận.

Không muốn Phong nhàm chán mình nên trong chuyện tình cảm Liên luôn luôn chiều chuộng bạn trai. Nói như vậy không có nghĩa là Liên gật đầu dâng hiến đời con gái của mình một cách dễ dãi cho Phong, mà cái điều cô chiều đó là dù mới 2 tháng hẹn hò nhưng Liên vẫn cho bạn trai nắm tay rồi ôm hôn mình ở mức cho phép. Vì hơn lúc nào hết Liên hiểu nếu mình chịu vào nhà nghỉ với bạn trai thì kiểu gì hưởng thụ cái ngàn vàng xong cô cũng bị đá không thương tiếc. Cứ phải kiêu ngạo một tý thì mới khiến đàn ông thấy hứng thú.

                                                                                               Ảnh Internet

Để thúc đẩy tình cảm tốt đẹp hơn thì Phong quyết định rủ Liên đi Vũng Tàu chơi xa một chuyến. Lúc đó Liên vui lắm vì cô chưa bao giờ có điều kiện để đi du lịch…vậy nhưng xen kẽ vào đó cũng là nỗi lo lắng. Vì dù sao đi chơi xa với mà chỉ có hai đứa nên cô cũng sợ. Vậy nhưng Phong một mực thuyết phục.

– Anh mua vé máy bay rồi đấy…em không đi thì phí lắm. Hơn nữa em lo gì chứ?? Anh là bạn trai em cơ mà….

– Nhưng mà…một nam một nữ thì….

– Này..này…em lại bắt đầu nghĩ linh tinh rồi đấy. Anh sẽ không làm gì em…nếu như em không tự nguyện. Cứ an tâm đi…

Thấy bạn trai nói như vậy nên Liên cũng an tâm hẳn, và rồi cô quyết định đi du lịch 3 ngày 3 đêm với bạn trai. Sau khi đến nơi thì Liên vẫn đinh ninh cho rằng Phong sẽ thuê 2 phòng khách sạn, vậy nhưng lúc ở quầy tiếp tân thì Phong lại nắm lấy tay Liên rồi thỏ thẻ.

– Mình thuê 1 phòng em nhé….Ở một mình…anh sợ ma lắm…Bình thường anh vẫn phải ngủ chung với mẹ anh đấy.

– Sợ ma á?? Anh là con trai mà cũng sợ ma á??

– Em đừng có cười mà. Anh xấu hổ chết đi được…mình thuê 1 phòng rồi em nằm trên giường…anh ngủ dưới đất. À không anh ngủ trong nhà vệ sinh cũng được.

Nhìn điệu bộ của Phong như vậy nên Liên cũng đành gật đầu. Tối hôm đó sau khi đi ăn rồi hóng gió thì Liên leo lên giường để ngủ một giấc thật ngon. Cứ tưởng mọi chuyện như bạn trai nói rằng Phong ngủ dưới đất còn Liên trên giường. Vậy nhưng khi Liên vừa thay áo đi ngủ thì Phong lao đến xé áo cô ra rồi ôm hôn ngấu nghiến. Liên sợ hãi đẩy gã bạn trai ra…

Ảnh Internet

– Anh…anh làm gì vậy hả??

– Theo em thì anh làm gì?? Một năm một nữ ở chung phòng thì tất nhiên là làm “chuyện ấy” rồi. Phải nói dối sợ ma mãi thì anh mới lừa được em mà. Vậy nên em không thoát được đâu.

– Không được….em sẽ không dâng hiến cái ngàn vàng cho anh đâu. Em phải giữ đến đêm tân hôn…anh cưới em đi…Em mới 19 tuổi….

– 19 tuổi thì đã sao?? Anh còn cướp trinh cô gái 16 tuổi kìa. Còn cưới á?? Đợi đến lúc đó còn xa vời quá. Hơn nữa…anh sợ khi đó anh lại không còn muốn cưới gái nghèo như em….Em chỉ hợp để làm tình thôi. Vậy nên giờ em phải phục tùng anh….Anh không cần em dâng hiến…anh cướp luôn..

– Không…khôn….g.

Liên vừa hét toáng lên vừa phản kháng…nhưng vẫn bị gã bạn trai đè ngửa ra. Cả đêm đó thay vì có một đêm ngọt ngào thì Liên bị Phong hành hạ đến bầm tím cả người. Xong chuyện Phong quay ra ngủ ngon lành…còn Liên thì mặc vội áo quần bỏ chạy ngay trong đêm. Cô đau đớn vô cùng….19 năm gìn giữ của cô giờ chỉ có uất hận….suy cho cùng cũng chỉ vì ham giàu rồi chuốc họa vào thân.

Theo Thể thao xã hội

Có Thể Bạn Quan Tâm:

Đêm trước ngày ra tòa, tôi chuốc thuốc mê vợ rồi bỏ đồ em ra, mở cửa cho người đàn ông đó vào, để rồi 9 tháng sau…

Tôi và vợ yêu nhau 3 năm thì làm đám cưới. Khoảng thời gian đó chúng tôi yêu xa là chính vì mất hơn 2 năm tôi đi tu nghiệp nước ngoài.

Em là cô gái mà tôi đã thầm yêu trộm nhớ suốt 4 năm đại học và mất hết thông tin sau 2 năm ra trường vì em đi du học. Để rồi một ngày tình cờ ông trời sắp đặt em lại về làm cùng công ty với tôi.

Không bỏ qua cơ hội này tôi lập tức tấn công tới tấp và may mắn tôi đã được em gật đầu đồng ý. Vừa mới yêu mấy tháng thì tôi nhận được quyết định đi tu nghiệp nước ngoài. Sợ mất em tôi đã định từ chối nhưng rồi em động viên nhiều lắm và hứa sẽ đợi tới ngày tôi về. Cuối cùng tôi cũng bị em thuyết phục, tôi đi nhưng vẫn rất lo sợ mất người yêu.

Chỉ mong quãng thời gian ở xứ người trôi qua nhanh để tôi có thể trở về. Để tạo lòng tin cho tôi em sẵn sàng thức đến 2 giờ sáng để nói chuyện với tôi mỗi ngày vì lệch múi giờ. Cuối tuần em lại qua nhà tôi, mua đồ ăn về nấu cho mẹ và chơi cùng bà cho bà đỡ buồn. Cứ như thế, thời gian hơn 2 năm xa nhau cuối cùng cũng đến ngày đoàn tụ. Gặp lại em tôi mừng khôn kể xiết, em cũng hạnh phúc vô bờ bến. Và chỉ nửa tháng sau đó đám cưới của chúng tôi đã diễn ra.

Còn gì sung sướng hơn khi được cưới cô gái mà mình yêu thương hơn cả bản thân, từ bây giờ hai đứa sẽ không bao giờ còn phải xa nhau nữa. Cuộc sống 1 năm đầu sau hôn nhân của chúng tôi diễn ra vô cùng hạnh phúc khiến bao người phải ghen tị. Thế nhưng mọi chuyện bắt đầu khi mẹ tôi dò hỏi về chuyện con cái vì cưới cả năm vợ tôi vẫn chưa thấy động tĩnh gì, dù không phòng tránh.

Lúc này bọn tôi cũng hơi giật mình nhưng vẫn nghĩ là chậm thôi. Mẹ bắt đầu sốt sắng hơn, mà mua bao nhiêu đồ bổ về cho cả con dâu và con trai. Vậy nhưng thêm 1 năm nữa qua đi vợ chồng tôi vẫn chưa có tin mừng. Không thể vô tư mãi được nữa, vợ tôi quyết định bảo cả hai vợ chồng đi khám, và kết quả khiến tôi choáng váng không đứng vững nổi: “Tôi bị vô sinh bẩm sinh không thể có con được”.

Đón cái tin ấy cứ nghĩ vợ còn đau khổ hơn tôi nhưng em lại tỏ ra rất bình thường: “Chưa có gì là chắc chắn cả, vợ chồng mình sẽ cùng nhau cố gắng, miễn là chúng ta phải đồng lòng”. Nhờ câu nói đó của vợ mà tiếp thêm cho tôi sức mạnh và không gục ngã ngay lúc đó dù biết rằng cơ hội có con với tôi là rất khó. Thế nhưng mẹ tôi thì lại không tin vào chuyện con trai mình khó có con, bà nói tôi nhận tội lỗi thay vợ và bắt đầu tỏ thái độ với con dâu.

Đang chăm bẵm yêu thương con dâu là thế thì giờ mẹ tỏ ra lạnh nhạt thậm chí bà còn nói chuyện riêng với em và có ý muốn em giải thoát cho tôi. Vợ tôi là cô gái cá tính, vài lần em đã cương quyết ly hôn nhưng tôi cố níu kéo, tôi biết lỗi lầm là do tôi, vợ không có lỗi gì cả. Thế nhưng mọi cố gắng của tôi cũng chỉ kéo dài được thêm một năm nữa:

– Mình chia tay đi anh, biết đâu lấy cô gái khác anh lại có con với cô ấy. Nhiều trường hợp vợ chồng ở với nhau không thể có bầu còn ly dị mỗi người có hạnh phúc mới lại sinh con bình thường mà.

– Nhưng đó là họ không bị làm sao. Còn anh, bác sĩ kết luận anh vô sinh rồi cơ mà.

– Nhưng em không thể nhìn mẹ anh suốt ngày héo hắt như vậy được. Em ra đi chắc chắn bà sẽ thoải mái hơn.

Vợ cứ thế kiên quyết chia tay khiến tôi không thể thuyết phục nổi nữa. Vậy là cuối cùng đành chấp nhận nhìn em nộp đơn dù tình yêu vợ chồng dành cho nhau chưa bao giờ phai nhạt. Em bảo vì thương mẹ, thương tôi nên đành phải làm thế và bảo tôi thử tìm luôn hạnh phúc với người mới biết đâu trời thương. Trong khoảng thời gian đợi tòa thụ đơn tôi đã suy nghĩ rất nhiều, tôi không thể để mất người vợ này được. Nhưng một bên là vợ một bên là mẹ thực là khó vô cùng.

Tôi quyết định gọi điện liên lạc với Minh – người bạn thân từ thời đại học, ngày đó mọi người vẫn từng nhầm lẫn tôi với Minh là 2 anh em vì chúng tôi có nhiều điểm giống nhau. Minh vẫn chưa lập gia đình. Và đêm trước ngày tòa gọi hòa giải lần 1, tôi quyết định làm việc động trời. Đêm ấy tôi đã bỏ thuốc mê vào cốc nước của vợ rồi chủ động cởi quần áo em ra, sau đó bước ra ngoài mở cửa cho Minh vào. Tôi ở bên ngoài cả đêm không ngủ được, chỉ hi vọng phép màu xảy ra.

Minh đi rồi vợ tôi mới tỉnh, buổi hòa giải lần 1 không thành vì vợ tôi vẫn khăng khăng ly hôn còn tôi níu kéo không chịu ký đơn. Tòa cho về và hẹn hòa giải lần 2, thế nhưng khi chưa đến ngày triệu tập lần 2 thì cuối tháng ấy vợ tôi đã có những biểu hiện bất thường. Mấy ngày hôm đó cô ấy cứ lén lút vào ra nhà vệ sinh và cuối cùng vợ đứng trước mặt tôi, chìa ra cái que thử thai 2 vạch: “Chồng ơi, vợ có bầu rồi”. Khỏi phải nói chúng tôi sung sướng tới cỡ nào, ngay lập tức tôi báo tin cho mẹ mình, bà bắt xe ôm sang nhà ngay lập tức.

Không phải nói thì mọi người cũng biết sẽ không có vụ li hôn nào nữa. Dù biết đứa con trong bụng không phải con mình nhưng tôi vẫn chăm sóc vợ lúc bầu bí chu đáo, mà thực ra là mẹ tôi dành phần chăm hết vì bà quá vui. Tuy nhiên tôi vẫn hồi hộp chờ đợi tới ngày đứa con được sinh ra, nếu nó không giống tôi thì chắc chắn giữa mẹ và vợ sẽ có một cuộc chiến khủng khiếp.

Vậy là 9 tháng vợ mang bầu là 9 tháng tôi sống trong hồi hộp chờ đợi. Vợ vào viện sinh mà tôi lo sợ tới mức như mình cũng lên cùng bàn đẻ với cô ấy vậy. Nhưng đúng là ông trời đã không bất công với vợ chồng tôi, thằng cu Tí sinh ra có cái miệng giống tôi như đúc dù không mang trong người giọt máu của tôi. Mẹ tôi cứ ngắm cháu không chớp mắt. Minh đã hứa sẽ không làm xáo động cuộc sống của chung tôi, cậu ấy cũng bảo an tâm vô cùng khi con được vợ chồng tôi chăm sóc.

Tôi hạnh phúc vô bờ bến, cuối cùng tôi đã đươc làm bố và hơn hết tôi và người phụ nữ tôi yêu mãi mãi không phải chia lìa, và bí mật đó, vợ và mẹ sẽ không bao giờ biết.

Theo WTT

Bình Luận

Your email address will not be published. Required fields are marked *