Đang ân ái, bồ đòi ghi âm để tăng hưng phấn thì sững sờ nghe được điều này từ file ghi âm trước khi chết 3 ngày của vợ

Anh ngoại tình. Lý do anh ngoại tình là gì thì chỉ anh và chị biết rõ. Đêm tân hôn, không thấy sự trinh trắng của chị, anh nổi điên, đập phá mọi thứ xung quanh. Chị ngơ ngác nhìn anh càng khiến anh nổi giận.

– Cô nói đi, cô đã ngủ cùng bao nhiêu thằng rồi hả? – Anh quát lên

– Em không có, em cũng không hiểu tại sao nữa? Hãy tin em, anh là người đàn ông đầu tiên của em. – Chị khóc lóc kéo tay anh

Anh vùng tay ra, nhìn chị bằng ánh mắt long lên sòng sọc. Anh mặc vội quần áo, lao nhanh ra ngoài. Đêm đó anh không về và cũng trong đêm đó, chị ngồi khóc ướt gối chờ anh về.

Cuộc hôn nhân ngỡ là tròn vẹn vậy mà đùng một cái tất cả vỡ vụn tan tành chỉ vì một chữ “trinh”.

Anh và chị đã có một năm yêu nhau trước khi tiến đến hôn nhân. Chị là người con gái hiền lành, dịu dàng, vừa gặp anh đã thấy yêu rồi. Anh có quy định khắt khe của riêng bản thân mình trong chuyện tình yêu. Anh có thể yêu một người con gái đã từng yêu người khác nhưng anh không thể lấy một người vợ mất trinh.

 

 

Vợ anh, phải là người con gái thuần khiết, trong sáng, thánh thiện nhất. Mà chị, anh đã tìm hiểu rất kĩ về chị. Chị từ nhỏ đã sống bên cạnh bố mẹ, không bao giờ đi chơi đêm lấy một ngày. Ai nghe tiếng chị cũng phải khen vì chị dịu dàng, ngoan ngoãn mà chị cũng chưa từng yêu ai. Hơn nữa, anh cũng đã hỏi dò chị rồi và câu trả lời anh đã có trong tay.

Chị chưa từng gần gũi với bất cứ người đàn ông nào. Anh vui mừng làm đám cưới với chị. Ai cũng nói, quen chị, yêu chị, anh thay đổi nhiều. Anh vui tính, hay cười hơn, thân thiện với mọi người hơn và cũng bớt tính nóng nảy hơn. Anh cũng nghĩ, cuộc sống của anh và chị sau này sẽ rất tốt. Ấy thế mà chuyện này lại xảy ra.

Anh cũng không hiểu tại sao anh lại có thể nổi nóng với chị đến mức kinh hoàng như vậy. Có thể do sự mong đợi bao lâu nay bỗng bị hụt hẫng nên anh chán nản, tuyệt vọng.

Nhìn chị với đôi mắt mọng đỏ, anh cũng xót xa lắm, muốn đến an ủi chị nhưng cứ nghĩ đến cái ga giường trắng tinh đêm tân hôn, anh lại thấy điên người. Ý nghĩ chị lừa dối anh lại xâm lấn tâm trí, làm anh bực bội. Anh bỏ mặc mâm cơm chị chuẩn bị tươm tất để ra ngoài lao vào quán rượu lề đường giải khuây. Và anh đã gặp Mai ở đó.

Mai là gái tình trường. Anh chẳng hiểu sao gặp Mai, anh lại muốn buông thả bản thân, buông thả cảm xúc. Phong thái của một người đàn ông đứng đắn, chững chạc, ghét sự phản bội bị anh xé bỏ, anh lao vào Mai như một con thiêu thân.

 

 

Để rồi khi cảm xúc lắng xuống, những giọt nước mắt của chị lại hiện lên, nhìn anh đầy ám ảnh. Anh không biết mình đang mắc phải chứng bệnh gì nữa, rất khó chịu và không tìm được thuốc chữa. Chị biết anh ngoại tình nhưng không hề tỏ thái độ gì. Ai nói đến tai chị, chị cũng gạt phắt đi, bênh vực anh. Để rồi sau đó quay lưng đi, chị lại cắn chặt môi đến bật máu.

Sự phản bội của anh đã làm tan nát con tim chị. Chị tự trách mình không thể buông bỏ anh. Nhìn màn hình điện thoại của anh sáng lên dòng tên Mai, cô bồ của anh, tim chị đau quặn lại, vỡ ra từng mảnh theo nhịp chuông. Chuông dứt, chị cầm lấy điện thoại của anh rất lâu và rơi nước mắt khi đặt nó xuống.

 

 

Anh hốt hoảng đưa chị nhập viện, bác sĩ lắc đầu động viên anh cố gắng vượt qua nỗi đau. Lượng thuốc ngủ chị uống quá lớn đã cướp đi chị. Anh cười như điên dại khiến ai cũng sững sờ, sợ hãi. Đám tang chị, anh thất thểu như kẻ mất hồn.

Mai cũng đến, giả vờ thương xót chị nhưng thật ra đang vui mừng trong lòng vì đây là cơ hội để Mai có được anh, được bước chân vào cửa phú quý. Chôn chị xong, anh trở về nhà thì đêm đó Mai gõ cửa. Vừa thấy anh, Mai đã lao vào ôm chầm lấy anh. Anh chẳng buồn chống cự, anh thấy mệt mỏi quá rồi. Mai kéo anh lên phòng ngủ của anh chị, vớ lấy cái điện thoại của anh đòi ghi âm để tăng hưng phấn thì…

Mai bất ngờ ấn vào một file ghi âm trong máy anh, giọng chị phát ra làm Mai hốt hoảng, vứt điện thoại xuống, co rúm người lại. Anh thì sững sờ một lúc rồi nhặt điện thoại lên, nghe kĩ: Anh à, em mệt mỏi quá rồi, em xin lỗi vì không thể tiếp tục chịu đựng được nữa. Sự ghẻ lạnh của anh, sự vô tâm, cay nghiệt của anh đã giết chết con tim em nhưng lại không thể ngừng bắt em yêu anh. Em không nói dối anh, anh có thể đến tìm bác sĩ Hoàng, người trực tiếp khám cho em sau vụ tai nạn xe năm xưa để tìm lý do em không còn là con gái. Nhưng liệu còn cần thiết không anh nhỉ?

 

 

 

Anh chết lặng rồi bật cười man rợ. Mai sợ hãi, bỏ chạy ngay. Anh đã làm chuyện gì vậy, anh vừa giết người ư, giết chết người con gái mà anh yêu thương nhất đấy ư? Vì cái gì vậy, vì một chữ “trinh” thôi sao? Một thằng đàn ông ích kỉ, tồi tệ, nông cạn như anh sao lại sống chứ. Anh lao ra mộ chị gào khóc, mưa bất ngờ rơi. Là trời xót thương cho anh, cho chị hay oán trách cái tư tưởng bảo thủ kia đã đẩy một tình yêu đẹp rơi vào bi kịch đây?

Nhân cách của một người phụ nữ không phải đánh giá qua một màng sinh học mỏng manh, nó đánh giá ở nhân cách sống của một người. Khi một người đàn ông yêu và hiểu người phụ nữ của mình thì tình yêu nó sẽ vượt qua được tất cả. Phụ nữ luôn có quyền yêu và được yêu, và khi họ đã quyết định trao cuộc đời mình cho người đàn ông đó nghĩa là họ đã tin anh ta rất nhiều, xin đừng làm tổn thương phụ nữ bởi sự ích kỉ và nhỏ nhen với những điều không đáng có.
ghi_am_blogtamsuvn
HÌNH ẢNH CHỈ NHẰM MỤC ĐÍCH MINH HOẠ

Sưu tầm

Bình Luận

Your email address will not be published. Required fields are marked *