BIẾN CĂNG: Bị gã say rượu trêu gẹo, cô gái bắt người yêu làm 1 điều để rồi anh bị ĐÂM CHẾT thảm thương

Một cặp tình nhân đi ăn tối vì tìm không được nhà hàng hay quán ăn nào gần nên hai người đã vào trong một quán nhậu ăn tạm. Cô bạn gái xinh đẹp bị gã đàn ông say rượu ở bàn bên cạnh trêu chọc. Cậu bạn trai thấy vậy nói, dù sao cũng …

Một cặp tình nhân đi ăn tối vì tìm không được nhà hàng hay quán ăn nào gần nên hai người đã vào trong một quán nhậu ăn tạm. Cô bạn gái xinh đẹp bị gã đàn ông say rượu ở bàn bên cạnh trêu chọc. Cậu bạn trai thấy vậy nói, dù sao cũng ăn xong rồi, chúng ta đi đi.

Cô bạn gái vùng vằng: “Sao anh tồi thế, anh có còn là đàn ông không?”

Ảnh: Internet

Cậu bạn trai đáp lại, rằng mình không muốn đấu với kẻ lưu manh. Cô bạn gái bắt đầu nóng nảy, sau khi mắng xong bạn trai lại tiếp tục quay sang mắng đám đàn ông say rượu, kết quả là bị đám người đó vây lại đánh.

Cậu bạn trai bị đâm 3 nhát dao, tử vong tại chỗ. Trước khi chết, cậu hỏi bạn gái một câu: Bây giờ anh đã được coi là đàn ông chưa?

Ảnh: Internet

Trong xã hội hiện đại ngày nay, dường như đã không còn cái gọi là giới hạn đạo đức cơ bản. Bi kịch ập đến với con người ta chỉ sau một suy nghĩ thiếu chín chắn, thực sự rất đáng sợ.

Tổng hợp

Quất Lâm ký sự: Ngày đi 60 khách, gái bán “Diêm” không kịp mặc quần, chân không khép nổi

Posted on  by Minh Anh

Theo giới “trong nghề” kể lại, “kỷ lục” ở khu Quất Lâm là một cô gái từng đi 60 khách trong ngày mùng 3 Tết.

Cày cuốc cả đêm, gái bán dâm không khép nổi chân .

Đêm đầu tiên ở Quất Lâm, tôi cứ trằn trọc mãi. Mặc dù được bà H. cho nghỉ từ lúc 1 giờ, nhưng những tiếng đùa giỡn, la hét, tiếng xe máy rú ga bên ngoài làm tôi không tài nào ngủ nổi.

Đến tầm 3 giờ sáng, khi những tiếng ồn ào bên ngoài bớt dần, tôi mới thiếp đi được một lúc. Đang lơ mơ thì tiếng chuông điện thoại reo làm tôi choàng tình. Là Ngọc Anh, cô trở về sau cả đêm “cày cuốc” gần như khắp khu bãi tắm.

Tôi lúi húi chạy ra mở cửa. Ngọc Anh vừa ngáp vừa bước vào, đầu rối bù xù, quần áo xộc xệch. Cô thà người nằm xuống giường rồi quay sang bảo tôi: “Chị chịu khó để em gác chân tý nhé”. Nói xong, cô bé giang rộng hai chân rồi cởi bớt quần áo ngoài. Tôi nghĩ mông lung, cố nặn ra một câu hay ho để hỏi thăm; nhưng quay sang thì thấy Ngọc Anh đã ngủ say từ lúc nào.

Đến gần trưa, cô mới lò dò bước ra khỏi giường, vừa đi vừa đấm lưng thùm thụp. Hai cô bé mặt non choẹt, một tên Sao, một tên Vân, nhìn cô tỏ vẻ ái ngại: “Sao thế chị, đêm qua bị thằng nào ‘củ hành’ à?”

Ngọc Anh quay ra, miệng méo xệch: “Ừ, ‘nó’ bắt chị cong người như con tôm. Càng cố giãy nó càng ấn tay chân mình xuống, đau phát khóc. Mấy thằng đầu xanh đầu đỏ đúng là lắm trò quái đản. Thôi lần sau xin chừa. Bọn đấy phải để con Hồng ‘lực sĩ’ bên nhà 5x tiếp mới được”.

Tôi chạy tới dìu Ngọc Anh ra ghế. Cô tiếp tục ngồi xoạc hai chân “thẳng cẳng” như lúc đêm, uể oải với một miếng táo nhai chóp chép. Quay sang tôi, cô đủng đỉnh giải thích: “Hôm qua mười mấy thằng nó bẻ chân em sang hai bên, tê cứng luôn. Giờ cứ khép lại là khớp kêu răng rắc, đau khiếp”.

Bé Sao đang ngồi gọt táo cùng tôi, ngẩng lên cười khúc khích: “Chị mới đến nên không biết, chứ ở đây gần như đứa nào cũng chân đi hai hàng. Như em bây giờ đi đứng không thể nào khép nép được, khó chịu lắm. Làm nhiều, chân cứ xòe hết cả ra. Vài tháng nữa là chị cũng thế thôi”.

Tôi im lặng, cắm cúi nhìn vào đĩa táo, mặt đỏ bừng không biết nói gì.

Kỷ lục tiếp 60 khách một ngày

Được một lúc, bà H. từ kiot bên cạnh quay về, giục giã: “Dậy rồi à? Ghi sổ đi con, không lại quên. Hôm qua mấy phát mà nhìn uể oải thế?” Ngọc Anh vừa ngáp dài vừa đáp lời: “Tầm 17-18 ‘cái’ u ạ. Kiểu lâu không làm giờ khô khớp hay sao ấy, đau người quá. Chỉ sợ Tết không cày được nữa thì toi”.

Nghe vậy, bà H. hoảng hốt: “Ấy! Mày giữ sức khỏe không thì u mất Tết. Mới hồi hè còn sung lắm mà”. Vừa nói, bà vừa quay sang Sao và Vân: “Chúng mày noi gương chị ấy nhé, cố lên. Cả đêm mới có mấy phát mà đã kêu giời kêu đất. Hồi uôn-cúp (World Cup 2014) nó đi hơn 40 phát một ngày đấy”.

Không ai bảo ai, cả tôi, Sao và Vân đều há hốc mồm kinh ngạc. Ngọc Anh quay sang giải thích: “Đợt đấy mùa hè nóng bức, không phải mặc quần áo nhiều. Có khi ‘thằng’ này vừa xong, mình chưa kịp đi vứt bao (bao cao su), thằng khác đã mở cửa nhảy vào. Thế là ném bao vào gầm giường, năm ệch ra ‘chơi’ tiếp. Có hôm từ chiều đến đêm, chẳng mặc quần áo lần nào”.

Thấy chúng tôi vẫn tỏ vẻ nghi ngờ, bà H. khoe: “Ở đây còn nhiều đứa ‘đỉnh’ hơn nhiều. Năm kia ở nhà 4x có con bé Yến, người nhỏ tý như con Sao thôi, mà hôm mùng 3 Tết nó làm 60 ‘phát’ đấy”.

Chuyện “năng suất” của các cô gái mại dâm tôi đã nghe nhiều, nhưng tiếp 60 người đàn ông một ngày thì ngoài sức tưởng tượng. Giả sử hôm đó đông khách, cô Yến nọ làm việc khoảng 16 tiếng một ngày, thì cứ 15 phút cô lại quan hệ với một người. Sao và Vân lắp bắp: “Eo, con chịu thôi. Còn gì là người”.

Ngọc Anh tiếp lời: “Gớm, cả năm cũng chỉ có 1-2 ngày như thế thôi, chứ không thì có mà nát. Hồi hè đấy thực ra em vẫn ‘cân’ được tiếp, nhưng thôi chả ham. Đau lưng mỏi gối với rát kinh khủng, sau mấy hôm đấy cứ đi ngang như cua”.

Bà H. quay sang cô, đon đả: “Hôm nào mày cố dậy sớm, u với mày bắt xe đi Big C. Mua cái váy ống bó sát như con Linh nhà bên cạnh, mặc thêm áo khoác vào cho ấm. Lúc nào ‘chơi’ thì chỉ việc tốc ngược lên, quá tiện”.

Tôi lẳng lặng quay người bê dao đĩa vào trong bếp, vừa đi vừa lắc đầu lè lưỡi. Con số thật là khủng khiếp, nhưng ghê rợn hơn nữa là cái cách họ nói về mỗi lần quan hệ tình dục, không khác gì đếm con cá, con tôm.

Theo Tổng Hợp

Quất Lâm ký sự : Những thiếu nữ non tơ trong “ổ nhện”

Tại Quất Lâm, những cô gái bán dâm đa phần có tuổi đời đều rất trẻ. Nhiều người vẫn còn giữ nét quê mùa mộc mạc.

Qua sự giới thiệu của Phương Linh – nữ blogger với loạt bài viết đầy góc cạnh về “thiên đường sung sướng Quất Lâm” gây xôn xao xư luận cách đây vài năm; tôi đã liên hệ được với Ngọc Anh, một gái mại dâm thuộc hàng “hot girl” tại khu du lịch này. Sau nhiều lần thuyết phục, Ngọc Anh đã đồng ý hỗ trợ tôi đi tác nghiệp thực tế về cận cảnh cuộc sống của các cô gái “bán phấn buôn hương” trong những ngày giáp Tết.

Sau nhiều lần bàn bạc, đầu tháng 2 vừa qua, tôi đã khăn gói theo chân cô tới thị trấn xa xôi này, bắt đầu hành trình “Quất Lâm ký sự”.

Những gương mặt non tơ nơi ổ nhện

Khởi hành từ bến xe Giáp Bát, chúng tôi vượt qua quãng đường 160km tới Quất Lâm lúc trời dần về chiều, mưa rơi lất phất. Xuống xe, Ngọc Anh phăm phăm dẫn tôi đi về hướng bãi biển. Thi thoảng, có vài thiếu nữ ăn mặc sành điệu, đầu trần phóng xe máy vọt qua. Một số cô mặc áo mưa nhưng vẫn để lộ cặp chân dài trắng muốt. Ngọc Anh hất hàm: “Gái đấy. Lát nữa thôi em cũng giống chúng nó, lượn khắp nhà này nhà kia để đi khách”. Chỉ tay vào mấy cô áo phông, quần bò ngồi thu lu trong các kiot, cô tiếp lời: “Mấy con bé kia là ‘hàng’ mới xuống. Bọn này mới làm, ít khách nên chưa có tiền mua quần áo và đồ trang điểm, vẫn ngáo ngơ lắm”.

Tôi liếc qua, nhiều cô gương mặt trẻ măng vẫn đậm nét chân chất, tóc đen dài buộc đuôi gà; nhìn hiền dịu như những thiếu nữ thường thấy ở một làng quê thanh bình nào đó. Nếu không nói ra, chắc khó có thể ngờ rằng họ đang ngày ngày phục vụ cho những gã đàn ông ham của lạ.

Những kiot trải dài dọc bãi biển Quất Lâm

Những kiot chạy dọc suốt bãi biển theo hai dãy chẵn lẻ, trải dài đến cả cây số. Không có kiot nào tranh tre nứa lá như một số báo miêu tả. Ngọc Anh cho biết, đấy là chuyện từ vài năm trước, bây giờ hầu như kiot nào cũng xây lại khang trang, phòng có tắm nóng lạnh. Mỗi nhà nuôi ít nhất 1-2 cô dưới danh nghĩa tiếp viên, nhưng thực chất là làm gái bán dâm, nhà nào càng to đẹp thì thường càng nhiều “hàng” và “hàng” càng xinh. Thông thường gái ở đây chỉ tầm 22 tuổi đổ lại, cá biệt có cả những cô bé 16, 17 tuổi.

Kỹ nghệ đánh dấu “hàng” 

Dẫn tôi vào kiot 6x, Ngọc Anh quẳng chiếc ba lô xuống ghế, ngồi phịch xuống, ngoái vào nhà cất giọng lanh lảnh: “U ơi, con lên rồi đây”.

Có tiếng dép loẹt quẹt từ trong nhà, rồi một phụ nữ trung niên bước ra. Trái với suy nghĩ thường thấy của tôi về những mụ tú bà “ăn trắng mặc trơn”,  người đàn bà này tóc lốm đốm hoa râm, ăn mặc giản dị và cách nói chuyện khá dễ nghe.

“Mày đi Hà Nội làm gì mà lâu thế, mấy hôm nay bao nhiêu khách hỏi. Đi ngủ đi, tối còn làm. Sắp Tết rồi mà nhà chẳng có đồng nào đây này”.

Nhìn thấy tôi, bà dừng lại, quay sang tỏ ý dò hỏi. Ngọc Anh nhanh nhảu kéo tôi lên giới thiệu: “U! Đây là chị họ con, trước bán quần áo. Con dẫn chị ấy xuống làm cùng cho vui. Đây là u H. chị nhé, cứ gọi u xưng con cho nó thân mật”.

Bà chủ kiot nhìn tôi từ đầu đến chân, gật gật: “Trông cũng tàm tạm, mặt hơi nhàu một tý thôi. Thế người ngợm thế nào? Tối nay tiếp khách luôn được không?”

Như sợ tôi nói hớ, Ngọc Anh vội cướp lời: “Mình dây, quả quýt, hói lưa thưa u ạ. Mà chị ấy ngoan lắm, chưa làm ngay được đâu, cứ để nấu cơm rửa bát mấy hôm nhìn mọi người cho quen đã.”

Nghe vậy, bà ta nguýt dài: “Ui giời, xuống đến đây mà còn ngoan vỡi ngoãn. Thế chị em cô lo mà bảo nhau nhé. Tiền công trừ tiền cơm, khi nào ‘đi’ (bán dâm) thì tính lương”.

Tôi còn chưa kịp cất lời thì bà đã quay ngoắt sang kiot bên cạnh ngồi buôn chuyện. Cùng lúc đó, hai cô bé khác, mặt non choẹt phóng xe đạp điện vào sân. Cả hai cũng đều là “hàng” của bà H. Ngọc Anh dắt tôi ra chào hỏi qua loa, rồi vào trong nhà, mở một phòng trong góc rồi nằm ườn lên giường: “Phòng chị em mình đây. Tối nay chị nhớ đừng chốt cửa để em còn vào ngủ”.

Tôi ngơ ngác hỏi cô: “Này, vừa nãy em nói với bà ấy cái gì thế?”

Ngọc Anh vừa rút điện thoại ra chơi game, vừa đáp tỉnh bơ: “À, em bảo chị mình dây, quả quýt, hói lưa thưa. Quả quýt tức là ngực chị bằng quả quýt, còn hói lưa thưa là ‘chỗ ấy’ mọc ít lông. Còn em thì được nhận dang là Ngọc Anh chân dài, ngực to, cắt tỉa. Hai con bé kia thì người nhỏ, mặt non. Đại loại thế”.

Tôi giật mình: “Ơ… Sao lại… Em nhìn chị bao giờ mà lại nói thế?”

Thấy điệu bộ của tôi, cô quay ra cười khúc khích: “Thì em phải nói thế, chứ chị em họ lẽ nào lại không biết nhau. Với lại nói thế, chị sẽ dễ được nhận hơn. Dạo này nhiều ‘thằng’ rất dị, thích ngắm và hôn ‘chỗ ấy’ chị em mình. Nên chủ cũng ưu tiên mấy đứa hói lưa thưa. Em mà không nói thế là bà ấy bắt chị vạch ra để xem đấy. Có nhà, thằng chủ còn đòi làm thử nữa cơ.”

Tôi khẽ rùng mình khi ngờ ngợ ra cách nhận dạng đặc biệt của khu du lịch này. “Thế nhỡ bà ấy bắt chị tiếp khách thì sao?”

“Yên tâm, em làm ở đây lâu rồi chưa thấy đứa nào bị ép cả. Với lại, còn em ở đây thì chị cứ yên tâm. Bà ấy không dám ‘bật’ em đâu”.

Hai cô bé cùng làm việc ở kiot 6x. Cả hai mới xuống Quất Lâm được 3 tháng

Đúng như Ngọc Anh nói, có vẻ như bà H. rất cưng chiều cô. Một lát sau đã thấy bà gọi cô ra ăn trứng vịt lộn, để lấy sức tối nay “chiến đấu”.Tối hôm đó, tôi ngồi ở bàn trước kiot, lo dắt xe và rót nước cho khách, còn Ngọc Anh thì chạy liên tục, lúc vào phòng này khi vào phòng khác, thi thoảng lại lên xe máy phóng đi đâu đó chừng 20-30 phút. Đến tận 6 giờ sáng, cô mới mò về phòng. Vừa đặt mình lên giường, cô bé đã ngủ say như chết.

Lát sau tôi mới biết, chỉ trong buổi tối và đêm hôm ấy, cô gái 19 tuổi này đã “đi khách” tới 17 lần. Hai cô bé mặt non choẹt kia thua xa Ngọc Anh, “chỉ có” 6-7 lần.

Theo Tintuc.vn

Bình Luận

Your email address will not be published. Required fields are marked *